chuyện mình gói gọn trong tiếng yêu | Radio | lá thư không gửi #41
“Hà Nội ngày mai mưa, khi ra ngoài nhớ mang theo ô nhé”, “Nhớ ăn đủ chứ đừng bỏ bữa nghe chưa”, “Hôm nay có mệt không, tâm sự một chút chứ”,... Ngàn lời yêu được gói gọn trong những lời quan tâm ấy, những lời không làm trái tim rung lên dữ dội, nhưng lại âm thầm ở lại rất lâu, như hơi ấm còn vương trên tách trà đã nguội."Chuyện mình gói gọn trong tiếng yêu" radio hôm nay là câu chuyện của những quan tâm nhỏ bé như thế. Khi yêu, ta học cách lắng nghe nhiều hơn, nói chậm lại một chút, và đặt cả dịu dàng của mình vào từng lời thủ thỉ. Để rồi giữa những ngày mệt mỏi, chỉ cần một câu hỏi đúng lúc cũng đủ khiến lòng người mềm ra. Yêu thương, rốt cuộc, không phải là điều gì xa xôi, mà là khi có một người vẫn kiên nhẫn gọi tên ta bằng những lời quan tâm rất khẽ, rất thật, và rất gần.Cùng đón nghe nhé! ______Follow thêm dự án truyện ngắn của chúng mình tại @lunglinhlaploe nha!https://open.spotify.com/show/2dST4hyJBtQiQlQsql1Mvl?si=XiCyL5BESPWCS06YE3kpnQ
Thái nhân cách | Podcast
Hãy tưởng tượng bản thân đang ở trong một khu rừng cực kì tối, cậu đang đi và tưởng tượng có thứ gì đó đứng sau lưng cậu, cậu lập tức quay lại rồi nhìn ra phía sau, cậu nghĩ mình sẽ thấy gì ? Một người khác giớimột con mamột con chómột con thú hoang hay không gì cả? Hãy thử dừng lại 5s và đưa ra câu trả lời Và đón nghe tập podcast hôm nay để xem cậu có "khả năng trở thành" một kẻ "thái nhân cách" hay không nha? 🤣🤣
Trạm dừng chân | Radio tạm biệt 2025 | lá thư không gửi #40
Follow thêm dự án truyện ngắn của chúng mình tại @lunglinhlaploe nhé! https://open.spotify.com/show/2dST4hyJBtQiQlQsql1Mvl?si=SmUDmhSMRoabgveaBakQQg________Có những đoạn đường trong đời không kết thúc bằng một đích đến, mà dừng lại ở một trạm dừng chân. Ở đó, ta ngồi xuống một chút, nhìn lại những gương mặt từng quen, những bàn tay từng nắm, những mối tình từng tin là sẽ đi cùng nhau đến cuối con đường. Không phải mọi cuộc gặp gỡ đều sinh ra để ở lại. Có những người đến chỉ để dạy ta cách yêu, có những mối tình đi qua chỉ để nhắc ta học cách buông. Khi ta đủ can đảm để nói lời tạm biệt, không phải vì hết yêu, mà vì hiểu rằng có những mối quan hệ đã hoàn thành vai trò của chúng trong đời mình. Và rằng lời tạm biệt khi ấy, không phải là phủ nhận những gì đã có, mà là thừa nhận rằng mình đã đủ đầy, đủ yêu, đủ đau, đủ trưởng thành, để tiếp tục bước tiếp. Trạm dừng này nào có dành cho sự tiếc nuối, nó dành cho một hơi thở sâu, để khi đứng dậy, ta có thể mang theo những ký ức đã được đặt xuống nhẹ nhàng, và bước vào một khởi đầu mới, bình thản hơn, can đảm hơn, đúng không? Cùng đón nghe tập Radio cuối cùng của 2025 này nhé!
Vì sao yêu nhau không đến được với nhau? | Podcast
Mình vẫn nhớ như in khoảnh khắc chúng mình quyết định dừng lại. Không phải là một cuộc cãi vã nảy lửa, cũng chẳng phải vì sự xuất hiện của người thứ ba, mà chỉ là một buổi tối ngồi đối diện nhau, nhìn sâu vào mắt nhau và cả hai đều chấp nhận một sự thật rằng chúng mình chỉ yêu nhau đến đây thôi. Vậy tại sao hai người từng yêu nhau đến thế, trân trọng nhau đến thế, cuối cùng lại không thể cùng nhau bước tiếp? Phải chăng, chúng mình đã dùng hết dũng khí để bắt đầu, nhưng tình yêu lại không đủ lớn để vượt qua những khác biệt không thể hòa hợp?Hãy cùng Vì sao thế nhỉ! tìm kiếm câu trả lời trong tập podcast tới đây nhé!____Follow thêm dự án truyện ngắn của chúng mình tại @lunglinhlaploe nha! https://open.spotify.com/show/2dST4hyJBtQiQlQsql1Mvl?si=cmDwx0enT_6TaEHHP3pFTw
“Con xin lỗi vì đã là con của mẹ” | Radio #39 |"lá thư không gửi"
"Mẹ ơi!Con biết ơn vì mẹ là mẹ của con, nhưng cũng xin lỗi vì đã là con của mẹ..."Có những lời xin lỗi chưa bao giờ được nói ra, không phải vì không hối hận, mà vì quá đau để gọi tên.“Con xin lỗi vì đã là con của mẹ”, lời xin lỗi dường như chính là tiếng thì thầm của một đứa trẻ đã lớn lên trong cảm giác mình là gánh nặng, là sự sai lầm, là câu hỏi âm ỉ: nếu con không tồn tại, liệu mẹ có nhẹ lòng hơn không?Tập radio này dành cho những người con đã từng thu mình lại để vừa vặn với nỗi buồn của mẹ, từng xin lỗi vì sự hiện diện của chính mình, từng học cách yêu trong lo sợ bị từ chối. Chúng ta sẽ cùng ngồi lại, lắng nghe những khoảng lặng giữa ba mẹ và những đứa trẻ, để hiểu rằng: có những nỗi đau không sinh ra từ ác ý, mà từ những vết thương chưa kịp lành.Cùng đón chờ nhé!