Đừng buồn nữa, hãy vui lên đi! | Tích cực độc hại | Podcast
"Cứ làm quá, chứ có gì đâu..”“ Mọi chuyện xảy ra đều có lý do, hạnh phúc là một lựa chọn mà.”“Ít ra cậu vẫn còn may mắn hơn nhiều người ngoài kia.”Những câu nói ấy không hẳn là ác ý. Nhưng ẩn sâu bên trong, chúng vô tình mang theo một thông điệp rất nguy hiểm: nếu cậu đang buồn, thì đó là do cậu lựa chọn sai cảm xúc, đó là lỗi của cậu khi không lựa chọn “niềm vui”. Người ta thường nhân danh "tình yêu" hay "quản lý cảm xúc" để khuyên nhau gạt bỏ nỗi đau ngay lập tức. Nhưng chúng mình đâu phải những cỗ máy được lập trình chỉ biết cười. Là con người chứ có phải là phật thánh đâu mà cứ phải “tâm luôn tịnh và lòng thì đầy ắp từ bi”. Chúng mình không thể lừa dối cảm xúc bản thân bằng sự tích cực giả tạo.Và sự gồng mình đè nén đó, cái sự vui vẻ gượng gạo mà chúng ta vẫn hay lầm tưởng là mạnh mẽ đó, thực chất chỉ là bề nổi, là một phần của một tảng băng chìm khổng lồ mang tên tích cực độc hại.Cùng đón nghe tập podcast này cùng chúng mình nhé!
Có những người chỉ sống khi đeo mặt nạ | Podcast
Nếu bây giờ có ai đó hỏi bạn rằng: “Bạn là ai?” Câu trả lời của bạn sẽ là gì ? Là sinh viên ngành A, là nhân viên ở Công ty B, là một người mẹ đơn thân, là một ông bố mẫu mực, hay là một người “đi tình nguyện cả đời”. Có lẽ sẽ hơi khó để trả lời ngay lập tức, nhưng hãy thử dừng lại để suy nghĩ một chút, vì tùy vào câu trả lời, nó sẽ phản ánh một phần thú vị của con người bạn. Chúng ta thường trả lời bằng vai trò xã hội, bằng một danh xưng, nhãn dán đạo đức và hình ảnh mong muốn được nhìn nhận. Những câu trả lời ấy giúp ta nhanh chóng xác định mình đang đứng ở đâu trong thế giới này, thuộc về nhóm nào, và đang thực hiện trách nhiệm gì. Đồng thời, chúng cũng mang lại cảm giác an toàn, bởi khi nói ra một danh xưng, ta như đang nắm trong tay một điểm tựa để khẳng định sự tồn tại và giá trị của bản thân trước người đối diện. Nhưng rồi rốt cuộc thì đó là bạn, hay là vai diễn bạn đang mang?
"rất tiếc, gen của bạn không tinh hoa" | Podcast
Có bao giờ cậu tưởng tượng một thế giới mà ngay khi vừa chào đời, số phận của cậu đã được định đoạt bởi một dãy mã gen? Một bản báo cáo chi tiết giải mã gen cho rằng cậu có tố chất thiên tài về toán học, hay cậu chỉ nên an phận với kiếp làm công ăn lương, hoặc thậm chí... cậu hoàn toàn không có tiềm năng để được đứng vào hàng ngũ tinh hoa.Khi “tinh hoa” được quyết định bằng gen, điều gì sẽ xảy ra với những người không sở hữu “chỉ số sinh học đẹp? Nếu một đứa trẻ được dán nhãn là "tinh hoa" ngay từ trong bụng mẹ, liệu nỗ lực cá nhân có còn ý nghĩa gì? Nếu thành công chỉ là chuyện của những sợi xoắn kép ADN, thì sự nỗ lực, lòng trắc ẩn và ý chí vươn lên của chúng mình bấy lâu nay,... hóa ra chỉ là vô nghĩa sao? Liệu bước tiến khoa học đó có thực sự tối ưu hóa năng lực con người, hay thực chất là chúng ta đang tiến tới một tương lai mà sự phân biệt đối xử lên ngôi?Hãy cùng Vì sao thế nhỉ tìm kiếm câu trả lời trong tập podcast ngày hôm nay nhé!Follow thêm dự án truyện ngắn @lunglinhlaploe của chúng mình nhé! https://open.spotify.com/show/2dST4hyJBtQiQlQsql1Mvl?si=oIhM85r3RLWfLJBHwjaBrg
Chẳng phải tình đầu sao vẫn đau đến thế? l Radio #42| Lá thư không gửi
Người ta vẫn nói mối tình đầu là mối tình khắc cốt ghi tâm khi trái tim lần đầu tiên biết rung động vì một hình bóng nào đó. Sau này, khi trải qua vài lần vụn vỡ, trái tim sẽ chai sạn hơn, lý trí sẽ thắng thế.Thế nhưng tại sao, dù đã học được cách yêu và cách chấp nhận mất mát, cuộc chia ly của những mối tình đến sau vẫn khiến chúng ta gục ngã, những vết cứa lại càng đâm sâu hơn tình đầu? Chúng mình đã từng tin rằng, lần này, bản thân mình mình đã đủ tốt, người kia đã đủ phù hợp, và thời điểm đã đủ chín muồi. Cứ ngỡ đã gặp được Mr/Ms. Right của cuộc đời mình, cứ ngỡ sẽ cùng nhau đi đến trạm dừng cuối cùng của hạnh phúc, vậy mà cuối cùng vẫn chọn buông tay. Dù gặp nhau ở phiên bản trưởng thành hơn, dù đã biết cách yêu thương và chia sẻ hơn, nhưng chúng mình vẫn không thể giữ người mình yêu bên cạnh. Chẳng phải tình đầu sao vẫn đau đến thế? Tại sao vẫn yêu si mê, tại sao trái tim vẫn ngô nghê, vẫn dành trọn lòng mình như thế? ( trích từ lời bài hát "Chẳng phải tình đầu sao đau đến thế - Ca sĩ MIN) Hãy cùng Vì sao thế nhỉ đi tìm câu trả lời trong những lá thư chưa gửi trong tập radio này nhé!
chuyện mình gói gọn trong tiếng yêu | Radio | lá thư không gửi #41
“Hà Nội ngày mai mưa, khi ra ngoài nhớ mang theo ô nhé”, “Nhớ ăn đủ chứ đừng bỏ bữa nghe chưa”, “Hôm nay có mệt không, tâm sự một chút chứ”,... Ngàn lời yêu được gói gọn trong những lời quan tâm ấy, những lời không làm trái tim rung lên dữ dội, nhưng lại âm thầm ở lại rất lâu, như hơi ấm còn vương trên tách trà đã nguội."Chuyện mình gói gọn trong tiếng yêu" radio hôm nay là câu chuyện của những quan tâm nhỏ bé như thế. Khi yêu, ta học cách lắng nghe nhiều hơn, nói chậm lại một chút, và đặt cả dịu dàng của mình vào từng lời thủ thỉ. Để rồi giữa những ngày mệt mỏi, chỉ cần một câu hỏi đúng lúc cũng đủ khiến lòng người mềm ra. Yêu thương, rốt cuộc, không phải là điều gì xa xôi, mà là khi có một người vẫn kiên nhẫn gọi tên ta bằng những lời quan tâm rất khẽ, rất thật, và rất gần.Cùng đón nghe nhé! ______Follow thêm dự án truyện ngắn của chúng mình tại @lunglinhlaploe nha!https://open.spotify.com/show/2dST4hyJBtQiQlQsql1Mvl?si=XiCyL5BESPWCS06YE3kpnQ